LỜI CÔ

                 LỜI CÔ
Hừa Ngài ơi ! có tự bao giờ
Mà tôi lưu luyến mãi không muốn xa
Khi đường đến là bùn đất trăm ngả
Tôi vẫn cố cõng chữ lên bản xa.
 

Nơi có các em là niềm vui an ủi
Rồi mai đây các em sẽ lớn khôn
Cùng với những hành trang tri thức
Xây dựng Hừa Ngài ngày càng tươi đẹp.
 
Có bao giờ các em nhớ nơi này
Hừa Ngài tiểu học một thời em sống
Nơi ươm mầm cho bao nỗi khát khao
Vị ngọt đầu đời mang bóng mát ca dao
Con đường về có cái nắng xôn xao
Lòng rộn ràng nơi núi rừng Tây Bắc.
 
Dù biết rằng những ngày tháng tương lai
Cô trò mình cũng có lúc chia tay
Sao lòng cô canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gửi gắm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào là đủ
Các em sẽ mang trên mỗi bước đường đời.
 
Mong các em luôn nhớ mãi đừng quên
Sống làm sao cho trọn nghĩa trọn tình
Rồi các em mỗi người một ngả
Ở nơi đây cô luôn thương luôn nhớ
Hừa Ngài vẫn luôn hướng tới các em !
Bài viết liên quan