KÍ ỨC...

Bài viết của cô Thùy Dương
KÍ ỨC...
 
              Cuộc sống là một chuỗi dài những ký ức và mỗi người đi ngang qua cuộc đời ta đã để lại chút gì đó để nhớ, để thương, để nâng niu và trân trọng. Ngày lại ngày trôi đi, mặt trời mọc rồi lại lặn, cây lá cứ sinh sôi nảy nở, đâm chồi nảy lộc và bao lớp thế hệ học trò đã lần lượt rời xa ngôi trường cấp 2 ở xã thân yêu để bước vào cổng trường phổ thông cơ sở, rồi đại học, rồi đi làm.
          Trong đó có tôi, giờ đây tôi đã là một cô giáo, đang gieo cái chữ trên non. Nhớ lại thời còn là học sinh ngồi trên ghế nhà trường, ngôi trường mang tên Trung học Cơ sở Xã Nam Triều,  một thời đã qua rồi. Cứ mỗi năm trôi qua là mỗi lần tôi nhặt cánh phượng rơi, lòng vừa vui vừa buồn những cảm xúc lẫn lộn thật khó tả. Những dư âm của tiếng nói, tiếng cười một thuở bạn bè cùng nhau cắp sách đến trường, xôn xao những cuộc vui họp lớp cứ mãi rộn ràng, còn vang mãi bên tai lời dạy làm người của thầy cô nhẹ nhàng đọng lại trong tâm trí tôi một cách ấm áp lạ thường. Ôi! Tôi nhớ biết bao, yêu biết nhường nào hình ảnh tận tụy dành cả cuộc đời mình với tất cả tâm huyết, trách nhiệm, lòng nhiệt tình vì bao lớp trẻ của Cô giáo cũ. Ngày qua ngày, với chiếc cặp da đã phai màu sương gió cùng chiếc xe đã cũ kĩ, Cô vẫn đến trường với vẻ mặt vui tươi tràn đầy sự lạc quan, Cô đã truyền cho chúng tôi niềm tin yêu cuộc sống, Cô đã chỉ cho chúng tôi cách sống, cách làm người: “Sống là để cho đi mà không cần nhận lại điều gì”. Cô mở lối soi đường cho chúng tôi đi vào tương lai với hành trang vững chắc cả về tri thức lẫn đời sống. Những bài giảng của Cô vẫn vang vọng bên tai tôi vẹn nguyên và ấm áp mãi mãi... Bình dị như dòng sông quê, ngọt ngào như dòng sữa mẹ hiền, Cô đã tưới mát tâm hồn tôi bằng những bài thơ bài văn đầy ắp tình người.
         Như thế đấy, hằng ngày Cô vẫn tận tụy vun đắp cho bao ước mơ trở thành hiện thực. Biết bao thế hệ đã thành công và nhất định sẽ thành công. Nhờ có Cô chắp cánh cho tôi những ước mơ mà tôi đã bước tiếp những con đường hoàn thành mơ ước của mình. Tôi ước mơ được làm một cô giáo giống như cô, và bây giờ tôi đã làm được. Tôi đã trở thành một cô giáo Tiểu học, đem hành trang tri thức nhỏ bé của mình truyền lại cho những học trò thân yêu, chắp những đôi cánh ước mơ cho các em có nền móng vững trãi để bước trên con đường tươi đẹp nhất.
         
          Vâng! Một cô giáo miền xuôi, từ bỏ cuộc sống nơi đô thị phồn hoa, tôi đặt chân lên mảnh đất Điện Biên xa xôi. Ngôi trường tôi nhận công tác cách thành phố 100km. Nhớ ngày đầu đặt chân lên mảnh đất này, một cảm giác lạ lẫm mà thân quen. Ấn tường đầu tiên của tôi đó là một loại hoa nở trắng rừng với một mùi thơm mát, đó là Hoa Ban. Hoa Ban trắng mọc giữa núi rừng Tây Bắc lạnh giá nhưng vẫn nở hoa thật là đẹp cũng giống như con người ở mảnh đất này vậy. Dù cuộc sống khó khăn và khắc nghiệt nhưng họ vẫn vui vẻ, vẫn vươn lên. Từ một cô giáo miền xuôi quen với cuộc sống nhộn nhịp, đặt chân lên mảnh đất này tôi tưởng rằng mình không thể thích nghi được. Cuộc sống quá khắc nghiệt, đã bao đêm ngồi khóc vì nhớ nhà, một mình giữa nơi núi rừng hoang vu, không có điện, không có sóng điện thoại, bốn bề là núi đồi... Tôi tưởng rằng mình sẽ bỏ cuộc mà không bước tiếp được nữa. Nhưng bên cạnh tôi có những đồng nghiệp từ khắp mọi nơi, họ vẫn vui vẻ, vẫn sống và làm việc. Tôi đã quyết tâm, cố gắng bước tiếp trên con đường mà mình đã chọn. Ngày hôm nay nhìn lại những chặng đường mà mình đã đi qua tôi mới nhận ra rằng : Không gì là không thể làm được. chỉ cần mình cố gắng, quyết tâm là mình có thể làm được tất cả dù có khó khăn đến đâu.
 
 
 
                                                                                                                                                                                                                                                                               Tg: Thùy Dương
Bài viết liên quan