TÌNH BẠN

            Đang giữa tiết học, một người đàn ông ốm yếu, mặc áo dân tộc Hmông dắt theo một đứa bé khoảng 11 tuổi đến gặp thầy. Thầy giáo ra tiếp khách. Một lúc thầy cầm tay em bé dắt vào lớp và giới thiệu.
                                                       
 
          - Đây là bạn A Páo, dân tộc mông. Từ nay bạn Páo sẽ học cùng các em.
          - Thầy dừng lời đưa mắt nhìn khắp lượt các học trò của mình rồi mới nói tiếp.
          - Gia đình bạn Páo mới từ Mường Nhé xuống đây nên còn phải lo chỗ ăn ở. Vì vậy bạn Páo trễ học hai tuần. Các em giúp bạn được không nào ?
          - Thưa thầy có ạ. Cả lớp nhao nhao lên. Thầy xếp bạn Páo ngồi cạnh bạn Mai Anh bàn thứ hai. Mai Anh vui vẻ bắt chuyện:
          - Cậu được mấy tuổi:
          - Mười ba
          - Có lầm không đó ? - Mai Anh trố mắt ngạc nhiên
          - Mười ba thật mà.  - A Páo đáp cứng rồi yên lặng nghe thầy giảng bài
         Còn Mai Anh nửa tai nghe thầy giảng bài, nửa tai khi suy nghĩ về người bạn mới đang ngồi cạnh mình. Nó ngạc nhiên cũng phải. A Páo mười ba mà bé choắt như đứa bé mới lên mười. Quần áo đi học mà như đi chăn trâu. Còn đôi dép thì bên đực bên cái, và cái cặp sách cũng cũ kĩ sờn rách. Nhìn qua cũng biết gia đình  A Páo rất nghèo. Có lẽ ở trên đó khó làm ăn nên họ mới kéo nhau xuống đây sinh sống. Để biết thực hư như thế nào Mai Anh ướm hỏi A Páo:
        - Nhà cậu ở đâu?
        - Chưa có nhà, mới dựng tạm cái lều ở trên đồi kia kìa . A Páo chỉ tay ra hướng cửa sổ, nơi có gò đất đồi, cỏ nhấp nhô ở phía xa và đó cũng là hướng về nhà của Mai Anh và các bạn của nó. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, nhưng nó để tan học mới nói cho A Páo biết . Vậy mà vừa hết giờ thì A Páo biến mất luôn từ lúc nào. Mai Anh và các bạn vừa đi bộ trên con đường về nhà, vừa đưa mắt nhìn trước ngó sau có ý tìm A Páo nhưng không gặp.
        Sáng hôm sau Mai Anh và các bạn đi học cũng không thấy A Páo trên đường. Mãi khi trực trống gõ trống vào lớp, Mai Anh mới thấy A Páo hớt hải chạy tới. Mặt nó đầy mồ hôi, chứng tỏ A Páo chạy đường dài. Khi vào lớp Mai Anh mới nói nhỏ với bạn .
       - Chốc nữa tan học hai đứa mình cùng về nhé. Nhà mình cũng gần chỗ của cậu đó. Nhân tiện mình muốn mời cậu về nhà mình chơi để biết nhà của nhau, lần sau mình sẽ đến nhà cậu.
       - Tớ sợ lắm. - A Páo ngập ngừng.
       - Trước lạ sau quen, đã là bạn thì không có gì sợ hết, bố mẹ mình hiền lắm
       - Nhưng mà....
         Chẳng nhưng gì hết. Con trai gì mà nhát thế!
       - A Páo cười, gật đầu đồng ý.                                  
         Một tuần sau. A Páo đã thay đổi. Hàng ngày đi học và tan học đều có bạn Mai Anh , hoặc các bạn cùng đi. Quần áo, giày dép và cả cặp sách đều mới. Có ai hỏi A Páo mua những đó hết bao nhiêu tiền thì A Páo vui vẻ đáp:
 ' Mai Anh và các bạn mua tặng A Páo đấy ". Và A Páo hoạt bát linh lợi hẳn lên chứ không buồn bá và lầm lì như trước. Vì A Páo đã có nhiều bạn mới trên quê hương thứ hai Hừa Ngài - Mường Chà.
 
 
Bài viết liên quan